5 năm vợ chồng, mình vỡ òa khi nhận ra: Soái ca đúng là… có thật!

4
98

LBC – Nhìn lại chặng đường đã qua, thấy rằng người chịu đựng mình nhiều nhất là anh, người thương mình nhất có lẽ cũng là anh!!!

Kỷ niệm 5 năm ngày cưới, hoan nghênh hai bạn đã rất nỗ lực chịu đựng nhau được những 5 năm rầu!!!

5 năm cãi vã có, căng thẳng có, hạnh phúc, buồn vui cùng nhau. Cũng có đôi lúc thấy mệt mỏi vô cùng, thấy cũng đôi chút hối hận về hôn nhân nhưng ít thôi.

Nhìn lại chặng đường đã qua, thấy rằng người chịu đựng mình nhiều nhất là anh, người thương mình nhất có lẽ cũng là anh!!!

soai-ca

Kể cho các bạn nghe đôi chút về chồng mình.

Đó là người khi mình bầu bé thứ nhất đã mang ô ra chợ đón mình khi trời mưa bất chợt nhưng mãi không chịu ngừng. Lão bảo “sợ nhỡ dính mưa về ốm cả mẹ lẫn con“!

Khi nhà trọ mất điện, mình bầu nóng vãi ra ý, cứ lật qua lật lại như rang lạc, không tài nào mà ngủ được. Lúc giữa đêm ngon giấc tỉnh dậy thấy lão đang ngồi quạt cho vợ. Dễ thương lắm ý! Khi sinh bé đầu xong, có đêm tỉnh dậy thấy anh đang bế con ngồi cuối giường, anh bảo “con cứ ọ ẹ, sợ em lại tỉnh giấc nên anh bế cho con ngủ ngon hơn, mà em cũng được ngủ thêm một lúc“.

Thời con gái mình ngủ như con nhợn, cứ nằm xuống là đánh một giấc thẳng bay đến sáng. Thế mà đẻ con xong, tài lắm, chỉ cần con ọ ẹ thôi là bật dậy được luôn ý, tinh thần lúc nào cũng sẵn sàng cho bú hoặc lau mông thay tã.

Anh chồng mình (mà nhìn chung anh em nhà chồng mình) có tính chiều vợ. Vợ thèm gì mà kêu ra mồm, y như rằng được rủ đi ăn, hoặc mấy hôm sau đi đường mà gặp món đấy là anh mua về nhà ngay.

Mình lại hay thèm tiền, thế nên lâu lâu anh cũng biết ý chuyển ít tiền vào tài khoản cho vợ để vợ mua sắm, trang trải tiền nong trong gia đình. Lâu lâu nếu có tiền thì lại cho vợ ít, bảo vợ thích mua gì thì mua. Lỡ có mua cái gì quá tay thì anh sẽ bảo “sao mua nhiều thế?“, mình cứ qua loa kiểu “bà bán hàng mời kinh quá nên tiện mua nhiều luôn“, vậy là xong chuyện không bao giờ bị đay nghiến hay nói lại hai lần.

À mà cuộc đời người phụ nữ có lẽ không đau gì bằng đau đẻ, và cái thời khắc vượt cạn ấy chắc nhớ suốt đời. Anh là người luôn bên mình lúc mình sinh hai bé, cháo gà anh tự nấu mang vào vì bảo cháo ở bệnh viện không đảm bảo vệ sinh.

Lúc đẻ xong, mọi người kể chồng đi ra đi vào, cả đêm không ngủ, mà mình sinh bé đầu thực sự khó, mười mấy tiếng mới đẻ được ý. Lúc đón hai mẹ con từ phòng đẻ ra, mình thì không để ý lắm, nhưng cháu mình nói là nó ấn tượng sâu sắc vụ chồng mình nhìn con, xong quay sang hỏi thăm vợ luôn, kiểu quan tâm mẹ hơn cả con ý. Thực sự mình chả nhớ anh hỏi gì, nhưng cháu mình bảo chắc chồng lo cho vợ lắm mới như thế. 

Khi mình sinh bé thứ hai, có hai vợ chồng vào viện thôi. Lúc đấy hai vợ chồng thực sự rất khó khăn về kinh tế, vì vừa “start up” (khởi nghiệp í, đầu tư cửa hàng tốn kém mà bán cực ế), mình lại vừa mới nghỉ việc để dưỡng thai. Lúc biết mình có em bé, sếp mình cứ o ép với gây căng thẳng cho mình, đứa đầu thì còn nhỏ quá, cửa hàng thì bừa bộn ế ẩm, chế độ thai sản mình đóng đủ để được hưởng bảo hiểm rồi thế là mình quyết định bỏ việc để về chuyên tâm cửa hàng.

Đi đẻ, chồng vào đăng ký luôn cho vợ đẻ dịch vụ, bảo “em ơi, anh sợ em đẻ khó, em vất vả quá nên vào đẻ dịch vụ cho e đỡ khổ“. Đẻ bạn thứ hai lại dễ quá, vào rặn 3 phát xong, chả đau đớn vất vả bằng 1/10 lần 1, mình nghĩ xót tiền. Chồng cứ luôn miệng động viên: “Chửa cửa mả, anh thương vợ vì đẻ con mà vất vả, đứa sau có tiền anh cho em vào Vinmec ấy chứ“. Mình bảo: “Không bao giờ đẻ nữa, làm gì có đứa sau!!!” 🙂

Đúng là đi đẻ mới thấy chồng yêu mình thực sự, không còn là thứ tình yêu mơ mộng, lãng mạn lúc yêu nữa, mà nó thay bằng những hành động cụ thể, thực tế và mình thực sự rất cảm động.

Ở với một người ăn gì cũng được, nhà cửa bừa bộn cũng chẳng sao. Vợ nấu cơm thì chồng tắm cho con, biết chia sẻ công việc nhà nên cuộc sống hôn nhân dễ thở hơn nhiều mọi người ạ. Ai kết hôn rồi thì biết, có con nhỏ nữa thì càng rõ, hàng ti tỉ thứ việc không tên, không lương mà làm phụ nữ rất xì trét. Vì quen chia sẻ công việc nhà nên được cái chồng mình khá dễ tính: vợ mệt có thể ngủ dậy muộn, vợ bận chồng có thể nấu cơm, nếu không kịp nấu ăn thì ra ngoài ăn. Miễn là con cái được ăn uống đầy đủ!

Lúc nhà có người ốm, mình mới thấy thực sự anh là người của gia đình. Anh thương em gái anh rất nhiều, lúc cô bệnh mình bắt gặp anh khóc nhiều lần, thở dài trong đêm. Anh có lẽ là người vất vả nhất nhưng không một lời kêu ca. Mình cũng hối hận vì thời gian đó đôi lúc mình có gây áp lực cho anh. Đúng là vợ chồng, có tức giận, cãi vã nhau, đôi lúc có thể làm tổn thương nhau nhưng rồi đâu lại vào đấy và họ vẫn yêu nhau.

À, anh nhà mình còn rất lịch sự, ít cáu bẳn, có cáu cũng không bao giờ chửi bậy, ưng nhất điểm này. Yêu nhau 4 năm, lấy nhau 5 năm nhưng hầu như không nói gì bất lịch sự với vợ bao giờ. Cái kiểu “em hâm à, em điên à” là không có, chỉ có “em rồ à?!” thôi 🙂

Trong cuộc sống cũng có rất nhiều lúc trái tai gai mắt nhưng thôi chỉ nhìn vào điểm sáng thôi! Dù sao cũng rất cảm ơn cuộc đời đã cho mình gặp anh, một người chồng nhìn chung là khá tuyệt vời (tính đến thời điểm này hihi)! Bố mẹ chồng và anh em nhà chồng thì tuyệt cú mèo!!!

5 năm – thành tựu chưa có gì nhiều, tài sản lớn nhất là hai “con tó con” này, giờ suốt ngày chí chóe nhau làm bố mẹ nhức đầu!

———————————

5 năm nữa lại “review” tiếp!!

FB Nga Bibicare

4 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN