Bê mẹ, Bê con

0
372
loading...

LBC – Sau những ngày trời liên tiếp đổ mưa, sáng nay nắng ấm, mọi cảnh vật như tươi tỉnh, những đám cỏ non vươn lên xanh mơn mởn. Ba mẹ con chị Bê nhanh chân bước ra khỏi nhà.

Như thường lệ, Bê mẹ dắt hai con ra phía cuối làng, ở đây là một vùng đất trồng cỏ có đường sắt chạy ngang giữa hai làng.

Truyện "Bê mẹ, bê con" 1

Hai chú Bê con chạy nhảy quanh mẹ một lúc lâu, chúng cảm thấy đói nên xin mẹ đi tìm cỏ non để ăn. Bê mẹ dặn:
Các con tìm cỏ quanh đây, không được băng qua đường sắt, nguy hiểm lắm đấy!

Cả hai hớn hở chạy đi tìm cỏ non. Nhìn những đám cỏ xanh mơn mởn, hai chú Bê con mải mê gặm nhấm, tiến lên gần đường sắt, quên cả lời mẹ dặn.

Truyện "Bê mẹ, bê con" 2

Bê mẹ ăn được một chốc, nhìn quanh quẩn không thấy hai con đâu, liền gọi to mấy tiếng “be…be!”. Chẳng nghe tiếng trả lời, chị vội vã đi tìm con.

Bỗng từ đằng xa, Bê mẹ nhìn thấy hai con mình đang tới gần đường sắt, chị ba chân bốn cẳng vừa chạy vừa kêu to bảo chúng dừng lại.

Đúng lúc đó, một đoàn tàu tiến đến cùng với tiếng còi inh ỏi làm hai chú Bê con giật bắn cả người. Chúng vội lùi xa đường sắt, chạy nhanh về phía mẹ.

Nguy hiểm đã qua, ba mẹ con ôm nhau mừng rỡ. Nhìn thấy mồ hôi ướt đầm trên người mẹ, hai chú Bê con vô cùng hối hận. Chúng đồng thanh xin lỗi mẹ:
Thưa mẹ, chúng con xin lỗi mẹ! Từ nay về sau, chúng con sẽ vâng lời mẹ, không đến gần đường sắt nữa đâu ạ!

Hai con biết nhận lỗi là tốt. Các con phải nhớ lời mẹ dặn, không nên gặm cỏ hoặc chơi gần khu vực đường sắt, tàu chạy qua rất nguy hiểm! – Bê mẹ dặn dò.

Hai chú Bê con đưa mắt nhìn nhau, rồi nhìn mẹ, cuối cùng không ai bảo ai, cả hai cùng nhìn lên con đường ray dài thăm thẳm.

Tác giả: Trần Thị Khánh Dung

Minh họa: Phạm Hoan