Dành riêng cho chỉ… MỘT người – Bài Acmonica tặng mẹ

0
90

LBC – Chỉ vài dòng đối đáp giản dị, nồng ấm xoay quanh câu chuyện rất đỗi bình thường – con học Acmonica – cũng đủ làm dậy lên tình cảm yêu thương, nhung nhớ khi mẹ con xa cách hai phương trời…

– Mẹ ơi, em vừa mua được cây Acmonica mẹ này!

– Úi úi, hay quá. Thế em đã biết thổi chưa?

– Cũng tàm tạm thôi mẹ ạ. Em thổi cho mẹ nghe thử nhé!

bai-acmonica

– Mẹ có hiểu gì không mẹ?

– À, cũng đại loại là một bài gì đó liên quan đến tình cảm da diết.

Mẹ đúng rồi đó. Mẹ lúc nào cũng đoán đúng. Em nhớ hồi em học lớp năm, khi em rất muốn thức khuya để nói chuyện với một bạn. Sợ mẹ không đồng ý‎, em nói: Mẹ cho em lên mạng đọc báo tí nhé! Mẹ bảo: Ừ, cũng được em, nhưng em nhớ “nói với báo” là em cần đi ngủ sớm nhé! Đấy, mẹ thì “bá đạo” lắm. Giờ em “dịch” đoạn em vừa thổi nhé:

Mẹ gửi một yêu
Một thương
Một chờ
Một đêm mong nhớ

Mẹ hong một chiều
Một khói ấm mênh mang

Trên dốc hoa vàng
Mẹ đem một tình đứng ngóng

Và đường xa lấp lánh
Mẹ lặng một đời hun hút những đêm sâu

New York mùa này vàng lá chưa Nam?
Mẹ đựng một lòng cọng nhớ

Một ngày mai sẽ tới
Có một mầm mọc từ lá đã xa cây.

Thồi, mẹ đừng ngồi ngẩn ra như thế. Em bịa đấy, em thổi có ra đầu ra cuối gì đâu. Em tự bịa bài thơ cho mẹ nghĩ là em thổi giỏi. Cái này ở nhà, mẹ gọi là “tư tưởng cao hơn tác phẩm”. Mẹ, mẹ cười đi!

Ừ mẹ cười. Mà Nam ơi, sao bài này cái gì cũng “một” vậy? Phải có một ý nghĩa gì chứ.

Hii, đơn giản vì cái âm của tiếng đó, em.. dễ thổi nhất. Không có ‎ nghĩa gì cao siêu đâu mẹ.

Màn hình tắt rồi. Mẹ lặng ngồi với những xôn xao.

Dành riêng cho chỉ… một người.

Nam à.

FB Chị Phan Hồ Điệp

BÌNH LUẬN