“Khi mẹ tức giận trông mẹ như mụ phù thủy!”

0
251

LBC – Hôm rồi, gặp nhóm bạn cũ học Đại học, mang theo cả bầy con cái, bé N. lớp 7 nói: “Em Xu, em Sim là sướng nhất, được làm con của cô Hà hiền, lúc nào cũng tâm lý!“.

Trời, tôi vừa buồn cười, vừa hoảng. May mà đúng hôm có bằng chứng trực quan sinh động. Tôi mở cặp ra, bảo: “N lại đây cô cho con xem lá thư em Sim mới viết cho cô tối qua. Con sẽ thấy, ở nhà, khi cô đóng cửa lại, khi không ai biết, cô dữ còn hơn cả mẹ con nữa. Các bà mẹ đều dữ với con mình và dễ với con người khác, như nhau hết con à! Con không thích bị mẹ so sánh với con nhà người ta, thì mẹ cũng không thích bị con phân bì với mẹ người ta đâu!“…

Thư Sim

“Gửi mẹ!
Mẹ ơi, con thương chị Xu quá :’(
Chị Xu học bao nhiêu thứ trên trường mà còn phải nhớ cách tính diện tích hình thoi nữa. Trong khi mới buổi sáng mẹ học không bạo lực với trẻ con mà mẹ đã quên. Vậy mà lại cho chị Xu đi vào vết xe đổ của mẹ nữa. Mẹ la chị Xu rồi bắt chị Xu làm tùm lum thứ khiến chị Xu sợ và thi không tốt. Rồi mẹ lại la chị Xu vì bị điểm kém. Mẹ bắt chị Xu nhớ những thứ đã hứa. Trong khi đó mẹ lại không thực hiện điều mẹ hứa. Con nghĩ mẹ sẽ nhớ và không la chị Xu nữa. Mẹ nghĩ đi, con không biết.”

Haha, có bạn đang cười lăn ra phải không? “Mẹ nghĩ đi, con không biết!”. Đó, “gậy ông đập lưng ông” rồi đó! Ở nhà, tôi là mẹ, còn hai đứa là… bà ngoại.

Chẳng là, sáng thứ 7 đó, không có ai trông nên tôi buộc phải tha hai nàng tới lớp học “quản lý cơn giận” của mẹ. Tối về, Xu đã không nhớ ra công thức tính diện tích hình thoi, đã bị cận, đã trễ giờ, lại còn lén ngồi xem trận bóng rổ của SGH trên cái điện thoại nhỏ xíu. Tôi điên lên, tét một cái vào vai, la hét một hồi. Xu khóc, tôi tức quá xỏ giày vào đi chạy. Chạy được 4.000m, về nhà thì thấy Xu đã nín, Sim thì lườm tôi hờn dỗi, và lá thư này kẹp trong máy tính của tôi.

Nhớ ngày xưa tôi học Sư phạm, ra trường dạy những lớp mấy chục học sinh, dù tỷ lệ học sinh cá biệt khá cao, có những đứa bố mẹ bó tay, mà tôi vẫn cảm hóa được. Tôi thủ thỉ tâm sự, tôi ngọt ngào bình tĩnh giải quyết vấn đề.

Rồi cháu chắt trong nhà, đứa nào tôi cũng có thể khuyên nhủ, tỉnh táo và sáng suốt hơn bố mẹ nó lúc đó.

Ở Tòa soạn, tôi tập hợp được những học sinh, sinh viên trẻ giỏi, cá tính, dù lắm tài nhiều tật, nhưng vào ê-kíp của tôi thì làm việc rất tốt và vô cùng yêu thương nhau.

Tôi nghĩ tôi ngon!
Tôi nghĩ tôi sẽ nuôi con tốt hơn những người mẹ khác!
Hic hic… cho tới khi tôi sinh Xu!

Mọi thứ như đảo lộn. Tất cả những kinh nghiệm góp nhặt đâu đó, nó chả có tý ký lô nào với Xu. Những tình huống mà xưa tôi đã từng bình tĩnh thì bây giờ nó làm tôi như vỡ tung, tôi không thể quản lý được chính mình. Xu chỉ cần ói một miếng, tôi đã lo con ốm. Xu chỉ cần té, tôi lo con tôi chấn thương não. Xu chậm hơn dự tính hoặc kém các bé đồng lứa chút chút, tôi đã hoảng sợ nghĩ tới một tương lai tăm tối sau này.

Sự cẩn thận, trách nhiệm và tình yêu thương… những đức tính mà tôi tưởng là rất tốt để nuôi con thì giờ như phản chủ. Cũng chính vì trách nhiệm và tình yêu thương, tôi mất hết cả sáng suốt.

Hic hic… tôi sai lầm nhiều, kể lể hoài rồi, kể bằng nguyên một cuốn sách rồi. Nhưng ghét cái là, nhiều người vẫn cứ tưởng tôi ngon nghẻ, hiền lành lắm!
Anh Giang Dang còn hỏi: “Sao? Anh không ngờ em cũng đánh con!“…

Hic… Em có bao giờ khoe là chưa từng bao giờ đánh con đâu!
Em cũng có quyền làm người bình thường chứ!
Ngày còn nhỏ, hầu như ngày nào em cũng bị bố đánh mà giờ cả năm em mới đánh Xu một roi thì cũng tiến bộ rồi còn gì!

Tôi biết cảm giác bất hạnh khi luôn kết tội mình không hoàn hảo, mình không tốt đủ, mình không tử tế đủ. Tôi biết cảm giác tuyệt vọng khi nhìn xung quanh thấy bà mẹ nào cũng dịu dàng, giỏi giang, ngăn nắp, có mỗi mình là không.

Không! Bạn nên biết rằng sau cánh cửa đóng thì mọi thứ không hẳn như mình đang nhìn thấy. Nhà tôi khá bừa bộn, nhất là khi chuyển về Bình Chánh, xa quá, biết là sẽ không ai tới chơi đâu. Hôm rồi người bạn tới nhà, rú lên cười: Èo, sao cái phòng trống mày để như chuồng heo thế hả? Sao ngủ dậy không gấp mền à? Tôi chống chế: Gấp làm gì khi tối vào đó ngủ lại phải giở ra!

Bé N. ơi, ở nhà cô, cô có khi vẫn rút roi ra, có khi vẫn dậm chân bình bịch trong nhà. Có lần quát to tới mức đau xé thanh quản. Sim có lần đã nói: “Khi mẹ tức giận trông mẹ như mụ phù thủy!”. Cô nghĩ nhiều mẹ khác cũng thế! Nhất là những mẹ phải gánh nhiều áp lực, nhiều vai trò trong nhà!

Thôi kệ, mình đâu phải thánh đâu!

Như thế này cũng tốt mà, còn tốt hơn cái cảm giác mình đã giỏi nhiều, mình đã hoàn hảo, mình đã biết hết. Sai lầm cho chúng ta động lực để tiếp tục học hỏi không ngừng.

Thôi thì, cảm ơn Sim, tuy con chê mẹ ghê quá, nhưng ở một góc độ khác, thấy cả con cả mẹ đều hạnh phúc hơn ông bà của mẹ. Con thì dám lên tiếng phản đối mẹ, việc mà mẹ 40 năm chưa dám làm với ông. Mẹ thì được con phản hồi và điều chỉnh, việc mà ông ngoại chưa bao giờ được nhận từ mẹ.

FB Chị Thu Ha