Làm gì để giúp con biết đường tránh “rác” bẩn, “rác” nhạy cảm trên mạng Internet?

0
378

LBC – “Chị Thu Ha ơi, Xu Sim không xem tivi, vậy chắc có xem Youtube chứ ạ, và cả Facebook nữa? Nhưng dạo gần đây cả Youtube và Facebook đều có những quảng cáo rất nhạy cảm. Làm sao tránh cho con được chị ơi?

Rồi “chị Hà ơi, mấy tháng nay em không ngủ được vì lo. Nhiều bé bị ấu dâm quá chị ơi! Nói sao để bảo vệ được con?“…

Tháng rồi, laptop của tôi cũng bị virus, thế là có cả những quảng cáo “tăng kích thước cậu nhỏ”, rồi thậm chí hình sex nữa. Thoạt đầu tôi tái cả mặt, tôi giấu laptop. Nhưng giấu hoài sao được, Xu Sim đã vô tình nhìn thấy…

Ối! Tụi nó rú lên cười lăn: “Haha, mẹ xem tăng kích thước cậu nhỏ à?”. Rồi thôi, không nghiêm trọng như mình tưởng!

Rồi tự nhiên tôi thấy, ồ, tăng cậu nhỏ thì cũng như nâng mũi, niềng răng thôi mà! Chẳng quan tâm tới nó nữa, tôi đi diệt virus. Ngắm rác làm gì cho mất thời gian!

Quảng cáo "bẩn" tràn lan trên Youtube, Facebook

Hóa ra trẻ con nhanh quên và hồn nhiên lắm! Năng lượng của tụi nó trong trẻo, nên tụi nó mạnh mẽ hơn chúng ta!

Khi bạn sinh con là bạn quyết định để trái tim của mình lang thang ngoài cơ thể rồi. Mẹ nào chẳng lo, nhất là ở xã hội nhiều tai họa như Việt Nam. Có lúc tôi còn nghĩ, hay là nhét ngược con vào lòng, chỉ có lòng mẹ là nơi an toàn nhất. Nhưng không hẳn là thế!

1. Bảo vệ con không phải là nhét con vào môi trường vô trùng!

Bởi vì, khi còn trong bào thai, con cũng vẫn có thể bị tổn thương mà. Những thứ mẹ ăn uống, những loại thuốc mẹ dùng, những chuyện mẹ nghe, những điều mẹ nói và nhất là cảm xúc của mẹ…

Ba mẹ muốn bỏ thai, hay thai nhi không đúng giới tính mong đợi, muốn trai thì ra gái, mong gái thì lại thành trai… đều có thể làm con đau đớn.

Thế nên các cụ ngày xưa mới hay dặn là bà bầu không được nghe bậy và không làm ác. Nghe nói, ở nhiều tòa án, họ cũng né không xếp cho những thẩm phán nữ bầu bì phải ngồi tuyên những án tử hình.

Chẳng có nơi nào là tuyệt đối an toàn, ngay cả trong bụng mẹ!

2. Không thể nào ngăn cấm, giấu diếm nổi đâu!

Kể cả việc yêu sớm hay những đề tài nhạy cảm. Những bí mật phải giấu, nó cứ như trái bóng dưới bể bơi, bạn nhấn nó xuống thì nó lại trồi lên, không phải chỉ cần giả vờ coi rằng nó không có trên đời này là trốn được. Chỉ có cách là chấp nhận nó và cho nó một góc nhỏ, không làm bạn bận rộn, không ảnh hưởng tới cuộc đời bạn.

Xu Sim cũng đã từng nhìn thấy những clip nóng trên mạng.
Xu Sim cũng đã nhìn thấy đánh nhau, cũng nghe chửi bậy…

Hồi mẫu giáo, Xu Sim về nhà, nói với nhau “đù má“, “á đù“, hay năm nay là “what the hell“, “WTF“… Nghe cái giọng thầm thì, rúc rích, tôi thừa biết tụi nó cũng hiểu đây là những từ bị cấm. Tôi chỉ nghiêm mặt nói: Nó không hợp với phòng khách đâu nha! Muốn nói thì hai chị em vào WC mà nói cho đã đi, rồi đánh răng súc miệng nước muối, lau tai đi!

Tôi nghĩ, thay vì che chắn và cấm thì trang bị cho con hiểu biết, kỹ năng và giá trị. Cứ ra nhà sách mà rinh, tùy khẩu vị mẹ và con. Nhà nước mình nhiều cái dở nhưng về phần kiểm duyệt sách thì không lo lắm đâu!

Tôi đi Singapo, Hong Kong, Đài Loan, Nhật… thấy sách sex nó bày đầy trên đường, tiệm sextoy cạnh tiệm ăn, hic hic… Có tiệm bánh còn làm hình cái dương vật bự gần bằng bắp tay… hic hic

Khổ thân, phụ nữ Việt Nam kiên cường, bất khuất, trung hậu, đảm đang, nhưng ngó thấy sex là “hốt cả hền”.

3. Quan trọng là mẹ phải lắng nghe thế nào, chứ không phải là nói cái gì!

Mẹ càng cấm, con càng giấu. Việc yêu sớm không nguy hiểm. Việc loay hoay che giấu, dàn kịch nói dối, nó mới ngốn thời gian và năng lượng kìa!

Tôi càng tỉnh rụi thì Xu Sim càng sẵn sàng nói. Nên để những thắc mắc đó được đi ra, chứ không phải là ngăn nó đi vào. Bởi vì, nói thật nè, chẳng tài thánh nào có thể ngăn được. Thời “cô giáo Thảo” là bản chép tay còn không ngăn được, nói chi bây giờ, Youtube, mạng xã hội nó nằm trong túi quần con rồi!

Chỉ có thể “tiêm vắc-xin” để con tự đối mặt, tự lựa chọn. Và rồi cứ thở và sống thôi. Chuyện gì xảy ra thì có nghĩa là nó buộc phải xảy ra, để dạy cho mình bài học gì đó.

Nói chuyện với teen nhiều, tôi thấy thậm chí, con không sợ vì mình tổn thương, mà sợ nhất là mẹ hoảng hốt, thất vọng, đau đớn. Mẹ càng lo nhiều thì con càng giấu. Rồi tự xử lý, tự ôm, hoặc chỉ nói với đám bạn bè cũng đang ngu ngơ như mình, không dám nói và không biết cách tránh những nguy hiểm mới!

Vậy thì, đành phải tự mình trở nên dũng cảm thôi!

FB Chị Thu Ha