Phụ nữ ly hôn: Làm sao để được nuôi con? Và làm sao để nuôi được con?

0
416

LBC – Ly hôn rõ ràng là mất mát. Nhưng tôi sợ nhất là những người coi con cái như chiến lợi phẩm của một cuộc chiến, hoặc thậm chí mang con ra làm vũ khí để chống lại ba/mẹ phía bên kia. Như thế là tàn nhẫn với con.

Chuyện ly hôn
Ba mẹ ly hôn, khổ nhất là con cái (Ảnh minh họa: Đời sống & Pháp luật Online)

Nghĩ coi, nếu con bị ghét ba mẹ mình, ghét dòng máu chảy trong huyết quản mình, ghét chuỗi ADN trong mình… hic hic. Bất hiếu chính là bất hạnh!

Tôi không giỏi, vì có giỏi thì lại chả phải làm tất cả những việc này. Nhưng may là tôi đã nhịn được!

Nhớ hồi xưa, luật sư nói tôi có khá nhiều bằng chứng chiếm ưu thế, nhiều người cũng bày mối đi cửa sau nhờ tòa can thiệp. Nhưng tôi biết, giành giật thì sẽ rất tan nát. Và nếu bị dồn tới chân tường, người bị xử ép có thể bắt cóc con lúc nào chẳng biết. Ở Việt Nam, cảnh sát, công an đâu có đi theo phục vụ những việc kiện tụng gia đình đâu.

Tôi nhát gan, nên đành chọn con đường khổ nhục kế. Tôi bảo, dạ, anh hoàn toàn có quyền nuôi Xu. Hôm nào anh bận cứ báo em đón con hộ anh.

Tôi thuê nhà ngay gần trường, cứ khi nào ba kẹt công việc, hoặc quên, thì tôi ngoan ngoãn đi đón.

Có những hôm tôi đón Xu tắm rửa ăn ngủ rồi tự nhiên tới 11h đêm anh ấy bỗng gọi điện đòi Xu về. Tôi ức phát điên. Nhưng rồi vẫn phải hoàn toàn vô hại, hoàn toàn nhẫn nhịn, nghe lời vô điều kiện, bế đứa con ngủ gật ngủ gà ra khỏi giường, tan nát từng khúc ruột.

Sự thực là tôi từng rất hận chồng mình. Sự uất hận có lúc lớn tới mức tôi ước chi mình có thể chém giết tay đôi. Nhưng may mà tôi có những người bạn luôn bên cạnh. Có đứa thì xúm vào chửi rủa giùm tôi để tôi thấy mình được bênh vực. Có đứa vin vào lá số tử vi để biện bạch rằng tôi không có lỗi. Có đứa hóa giải rằng là nợ nần từ kiếp trước… để tôi được xả van từ từ.

Và tất thảy những người bạn thân đều nhắc tôi, dù mày có cho rằng ổng xấu thật, đáng ghét thật, nhưng muốn nói xấu, muốn chửi thì sang đây chửi vào tai tao nè, gọi điện thoại trút cho tao nè. Đừng nói trước mặt Xu Sim!…

Còn nhiều chuyện đau lắm ở phía sau, nhưng không dám kể hết vì còn ngại Xu Sim đọc được. Tôi đã từng trầm cảm, đã từng ước ao chém sạch, giết sạch rồi tự mình sẽ gục chết trên vũng máu. Thật tình!

Chỉ muốn nói với các bạn đang ở đáy của khủng hoảng, rằng, dù thế nào thì vẫn có ánh sáng cuối hầm!

Cảm ơn tất cả những người bạn đã hứng chịu tôi để giảm chấn cho Xu Sim. Cứ thế, như được tháo van xả, vài tháng, vài năm, hận thù gầm thét cũng hết. Xu Sim vẫn yêu thương ba nó, vẫn coi ba nó là thần tượng, dù vài tháng mới gặp 1 lần!

Khi ba tạt vào siêu thị chân chung cư mua đại một hộp kem, thì dù loại kem nào tụi nó cũng khen là loại này con thích nhất!

Sinh nhật Sim, Sim xin ba quà tặng là 2 hộp ruột bút chì (loại 4.000 đồng/hộp) vì sợ ba tốn tiền. Hic hic…

Ngày xưa, có lần trời tối rồi mà ba quên đón Xu, Xu trốn vào cái cầu tuột, khóc. Tôi biết chuyện nổi khùng lên: Con không nhớ mẹ dặn phải gặp Bảo vệ sao? Con không sợ bị cướp, bị bắt, bị hãm hại sao? Xu bảo, phụ huynh nào mà đón sau 5h thì Bảo vệ sẽ la mắng, con chỉ sợ ba bị người ta mắng…

Viết một lần để trả lời chung cho nhiều người hỏi tôi đã nhờ luật sư cãi thế nào để được nuôi cả hai bé. Đâu có, trên giấy tờ Xu vẫn là của ba nó, tôi vẫn chỉ là nuôi hộ thôi. Khi ba có gia đình riêng thì chả ai giành Xu với tôi nữa.

Xu Sim được ai khen thông minh, tôi bảo nhờ gien của ba. Được khen tóc mềm, tôi bảo nhờ ba. Có chút khéo léo nào, cũng nhờ ADN của ba hết!

Cảm giác có đôi chút bất công với những tất bật, quay quắt của riêng tôi, nhưng mà thôi, giấy tờ rành mạch để làm gì, thắng để làm gì, trả thù để làm gì, nếu sau đó con mình cả đời căm hận dòng máu chảy trong trái tim của chính mình?

FB Chị Thu Ha