Xâm hại tình dục trẻ em: Cha mẹ hãy dừng việc đóng vai nạn nhân đi!

0
552

LBC  Những ngày qua, phong trào gây sức ép dư luận để đưa một số kẻ nghi can phạm tội ấu dâm ra trước vành móng ngựa trở nên sôi sục, nóng bỏng nhất từ trước tới nay. Và, sau khi có một vài động thái từ phía hành pháp và Chính phủ như khởi tố vụ án, bắt khởi tố bị can; hoặc Chủ tịch nước có thư yêu cầu làm rõ vụ việc… thì dường như đó là một liều thuốc hạ nhiệt hiệu quả chưa từng thấy.

Làn sóng “phẫn nộ tội ấu dâm” lắng xuống và mặt hồ sẽ trở về bình lặng! Và, có vẻ như mọi người thở phào nhẹ nhõm vì tin chắc rằng vài kẻ phạm tội điển hình bị trừng phạt… thì nạn “xâm hại tình dục trẻ em” sẽ vắng bóng trên đời này. Một tâm trạng “yên tâm lớn” nhờ vài liều hạ nhiệt của ngành hành pháp và Chính phủ!

Hope - bộ phim tái hiện vụ ấu dâm tại Hàn Quốc khiến cả thế giới phẫn nộ
Để con cái bị rơi vào thảm họa ấy, cha mẹ không hoàn toàn vô can đâu! (Ảnh minh họa: Bộ phim “Hope”)

Trong cách nghĩ của chúng ta, “xâm hại tình dục trẻ em” hay còn gọi là “ấu dâm” là một tội ác cực ác, cực đáng khinh, đáng sợ, nhưng xa lạ đối với riêng một cá nhân nào đó, xa lạ đối với riêng tôi, riêng bạn… Nó là chuyện thiên hạ, sẽ chẳng bao giờ ảnh hưởng đến bạn, đến tôi. Cách nghĩ ấy, cũng tương tự như khi chúng ta ứng xử với ung thư vậy. Ai ai cũng nhạy cảm quá mức với bệnh ung thư, sợ hãi, thương cảm, thậm chí quyên góp cho người bệnh rất tận tình…. Nhưng chúng ta luôn ngầm tin rằng, bản thân không bao giờ mắc chứng bệnh hiểm nghèo ấy.

Xâm hại tình dục trẻ em cũng tương tự như ung thư vậy. Mỗi cá nhân, mỗi cộng đồng dù nhỏ thực ra đều đương nhiên mang trong nó tế bào gây bệnh. Và, khi các tác nhân được hội tụ, cộng hưởng… thì bệnh sẽ bục phát thành ác tính.

Xâm hại tình dục trẻ em và ung thư là hai nỗi sợ mà ai cũng nhắc tới nhưng ai cũng lảnh tránh và tin rằng nó không bao giờ gõ cửa nhà bạn. Chúng ta vô can. Chúng ta không chịu học hỏi để biết cách chung sống, biết cách kiểm soát, quản lý hai chứng bệnh đó.

Tôi hoàn toàn ủng hộ làn sóng phẫn nộ “tội phạm ấu dâm”. Và, tôi cũng vô cùng thương cảm, xót xa cho những nạn nhân của loại tội ác bẩn thỉu này. Thương đứa trẻ vô cùng và những người cha mẹ của trẻ bị xâm hại cũng thật đáng thương! Nhưng, nói đi thì cũng nên nói lại, rằng để con cái bị rơi vào thảm họa ấy, họ không hoàn toàn vô can đâu. Chính họ cũng có nhiều phần lỗi.

Tôi không viết bài này để “lên án” những người đang trong đau khổ. Tôi muốn hướng về những bậc cha mẹ khác, rằng xâm hại tình dục trẻ em không phải là tệ nạn mới, không phải là một tội ác hiếm gặp, nó phổ biến đấy, nó thường trực đấy!

Và, bạn hãy luôn tỉnh táo, hiểu biết để nhận thức điều tôi thêm lần nữa muốn nhấn mạnh: “Xâm hại tình dục trẻ em cũng tương tự như ung thư vậy. Mỗi cá nhân, mỗi cộng đồng dù nhỏ thực ra đều mang trong nó tế bào gây bệnh. Một khi các tác nhân được hội tụ, cộng hưởng… thì bệnh sẽ bục phát thành ác tính”.

Với xâm hại tình dục trẻ em, một tác nhân vô cùng lớn dẫn đến những trường hợp trẻ bị xâm hại, đó chính là sự thiếu quan tâm chăm sóc của cha mẹ do nhiều nguyên nhân, sự ấu trĩ kém hiểu biết của cha mẹ! Cá biệt, có những vụ việc mà kẻ đẩy con mình trở thành nạn nhân của tội ác “xâm hại tình dục trẻ em” lại chính là cha mẹ đẻ!

NĂM CÂU CHUYỆN VỀ THÁI ĐỘ NGƯỜI LỚN TRƯỚC VẤN NẠN XÂM HẠI TÌNH DỤC TRẺ EM:

Câu chuyện thứ nhất

Khi con tôi 10 tuổi, cháu có một trải nghiệm trại hè 10 tuần tại Anh quốc. Từ gia đình nhà homestay, nhiệm vụ của cháu hàng ngày là phải tự di chuyển đến bến xe bus cách nhà 4 km để từ đó đón xe bus đến nơi hoạt động, được thay đổi lịch trình hàng ngày. Đây là một phần trong “giáo trình” học và thực hành sống của cháu ở Anh quốc nên gia đình bảo trợ cháu dù có điều kiện cũng không hỗ trợ. Cháu cũng hiểu đó là một “bài tập” lớn hữu ích mà mình phải nỗ lực thực hành hàng ngày. Từ trên đồi cao đi bộ xuống bến xe bus khá vắng vẻ, nhưng cháu được thông báo rằng ở đây rất an toàn và có camera giám sát theo dõi.

Tuy nhiên, một hôm, có một chiếc xe 4 chỗ trờ tới bên cháu khi cháu đang di chuyển một mình trên đường và người đàn ông trong xe nói ông ta có thể chở cháu đến bến xe bus. Con gái tôi đã giải thích với ông này rằng cô bé được dạy không được phép lên xe riêng của bất cứ ai. Người đàn ông đang định thuyết phục gì đó thì một người phụ nữ trung niên xuất hiện, bà tỏ thái độ cực kỳ phẫn nộ với người đàn ông, bà quát vào mặt ông ta:

Ông có biết là ông đang phạm luật và tôi đã ghi được số xe của ông rồi. Không cần giải thích, nhất định tôi sẽ báo cho cảnh sát về việc làm của ông!

Khi chiếc xe và người đàn ông đã đi rồi, người phụ nữ trung niên quay lại, giọng nghiêm khắc: “Cháu không bao giờ, không bao giờ và không bao giờ được phép bước lên những chiếc xe đó, nếu không sẽ gặp nguy hiểm!“…

Câu chuyện thứ hai

Người đàn ông trạc gần 40 giọng vô cùng bức xúc pha lẫn sự tức tối khi tuyên bố: Anh ta căm ghét nước Mỹ, nơi mà anh ta cho rằng có một thứ văn hóa sống vô cảm, một thứ nguyên tắc cứng nhắc đến ngột thở. Đợi cơn bốc hỏa hạ nhiệt, anh ta kể câu chuyện đã khiến anh ta “thề không bao giờ thèm trở lại cái đất nước bệnh hoạn ấy” như sau:

Anh sang làm Tiến sỹ theo diện nhận học bổng ký kết giữa hai chính phủ. Một hôm, anh đến siêu thị mua đồ. Siêu thị rộng mênh mông, vắng vẻ. Anh đang chọn đồ thì bỗng nghe tiếng uỵch khiến anh giật mình ngoái lại. Anh nhìn thấy một bé gái cỡ 5 – 6 tuổi trượt patin và ngã nhào.

Nhìn quanh không thấy ai, anh chợt nghĩ mình là người lớn duy nhất ở đó nên xắm nắm chạy tới ôm đỡ cô bé dậy. Khi anh đang giúp cô bé thì người phụ nữ là mẹ bé xuất hiện. Bà tỏ thái độ vô cùng giận dữ và la to: “Tại sao ông lại hành động như thế, tại sao, tại sao?”.

Trước câu hỏi dồn dập và quá ngỡ ngàng vì sự phản ứng đầy phẫn nộ của người mẹ, người đàn ông Việt vô cùng lúng túng, anh đứng ngây người. Lập tức, một nhân viên phụ trách siêu thị xuất hiện, với vẻ mặt nghiêm trọng, người này giải thích từng câu rõ ràng cho anh như sau: Anh đã phạm luật! Siêu thị của chúng tôi đã ghi đầy đủ nội quy rằng nơi đây, ở mọi góc đều được bảo vệ an toàn với trẻ. Chúng tôi có camera để kịp thời hỗ trợ khi cần thiết. Do đó, hành xử của anh với cô bé là không được chấp nhận và mẹ cô bé có thể kiện anh ra tòa, việc của chúng tôi là hỗ trợ cho cô ấy như cung cấp cho tòa án trích xuất đoạn video từ camera giám sát và người làm chứng!

Quả nhiên, sau đó, người đàn ông Việt phải ra tòa điều trần, phải bồi thường cho cô bé và phải nghe những lời cảnh cáo nghiêm khắc về hành vi có dấu hiệu “lạm dụng xâm hại thân thể trẻ em nơi công cộng”. Không thể vượt lên lối tư duy xuề xòa của người Việt, người đàn ông ấy cực kỳ choáng váng và cho rằng mình bị oan ức, anh ta bỏ cả sự nghiệp dang dở và “từ mặt” nước Mỹ luôn từ đó.

P/s: Hai câu chuyện tôi kể cách nay cũng gần 10 năm. Nó cho thấy rằng ở các nước văn minh, để ngăn ngừa việc xâm hại thân thể, xâm hại tình dục trẻ em, những điều luật được quy định vô cùng cụ thể. Luật có tác dụng ngăn ngừa cả những hành vi mơ hồ, chưa rõ ràng, nhưng họ hiểu rằng đó chính là tác nhân, là mảnh đất màu mỡ để hành vi xâm hại trẻ có thể xảy ra. Quan trọng hơn nữa, đó là sự am hiểu luật, tính trách nhiệm cộng đồng của người dân, từ cha mẹ, người bảo trợ, người đi đường, đến nhà kinh doanh đều thực hành đúng luật, hiểu luật… tạo thành một môi trường đồng thuận, thấu đáo, trách nhiệm trong việc bảo vệ tuổi thơ lành mạnh cho trẻ.

Câu chuyện thứ hai còn nói lên một thông điệp nữa, rằng, nhiều người xứ ta, dù được học hành tử tế, được du học ở cấp cao… tuy nhiên, tư duy vẫn lạc hậu không theo kịp văn hóa pháp luật ở thế giới văn minh. Thái độ chối bỏ việc thừa nhận mình sai, chối bỏ nâng cao hiểu biết các vấn đề pháp lý trong việc chống xâm hại tình dục trẻ em của vị Tiến sĩ ấy, nó minh chứng thuyết phục rằng, ở Việt Nam, những thói quen ứng xử tùy tiện của người lớn với trẻ em là rất phổ biến… và chúng ta coi đó là chuyện “tình cảm” tốt đẹp. Trong khi, nó có thể tiềm ẩn bên trong dấu hiệu mơ hồ của thói xâm hại thân thể và tình dục trẻ em.

Câu chuyện thứ ba

Cô bé mất cha ngay khi 10 tuổi. Mẹ đổ bệnh phải hàng tháng chạy thận. 12 tuổi, cô bé đành phải từ bỏ việc học, dù em học rất giỏi, rất ham học để rồi theo chân một người với ý tốt giới thiệu cô bé đến làm giúp việc cho một gia đình trí thức – công chức ở Hà Nội. Cô bé nhà quê còi cọc lần đầu ra phố làm thuê để đỡ tiền thuốc thang cho mẹ nên cô rất cố gắng chăm ngoan.

Do xấp xỉ tuổi đứa con lớn của mình nên người phụ nữ chủ nhà gọi cô bé bằng con. Chắc cũng có những thoáng nghĩ ngợi nào đó, cô chủ đề nghị nhận cô bé làm con nuôi, cô bé gọi ông bà chủ là bố mẹ xưng con. Trong môi trường rất thân tình và gia đình ấy, những cách gọi “bố con“, “mẹ con” tưởng chừng như tạo nên một khoảng cách thế hệ, một rào chắn mang tính luân lý – đạo đức mà bà chủ khá thông minh cố tình dựng nên. Chắc hẳn, người đàn bà 40 tuổi ấy nghĩ rằng, những lớp bảo vệ mang tên “đạo đức” đạo lý sẽ giúp cho mối quan hệ giữa họ và cô bé thêm khăng khít và an toàn tuyệt đối.

Thế nhưng, chỉ chưa đầy 1 năm, cô con nuôi giúp việc tội nghiệp ấy đã bị chính ông “bố nuôi” xâm hại tình dục lần đầu. Rồi nhiều lần tiếp theo, nhiều lần tiếp theo. Vì quá nhỏ không biết phải đối phó ra sao, vì quá bơ vơ giữa phố thị, vì quá thương mẹ cần tiền, vì lời phỉnh phờ lẫn dọa dẫm của người cha nuôi có học…. mà cô bé cứ âm thầm nghiến răng chịu đựng.

Oái ăm thay, người phát hiện ra chuyện ấu dâm trong cái thành trì “gia đình kiểu mẫu Hà Nội” đó lại là bà mẹ chồng của cô chủ. Bà ta dồn mọi sự khinh bỉ, căm tức, chì chiết lên cô bé đáng thương. Rồi bà lập mưu vu cho cô bé ăn cắp tiền để có cớ đuổi cô ra khỏi nhà mà không bị hàng xóm dị nghị, mà không bị con dâu phát hiện ra sự ô nhục mà người chồng của cô đã hành xử bao lâu với cô bé.

Thân cô thế cô, cô bé gạt nước mắt tủi nhục ra đi khỏi ngôi nhà công chức trí thức Hà Nội ấy trong tiếng quát tháo vu vạ của bà mẹ chồng cô chủ, trong sự quay lưng của “bố nuôi” đồi bại và ánh mắt đầy trách móc khinh khi của mẹ nuôi.

Bao năm đã qua, giờ cô bé ấy đã trưởng thành, đã trỗi dậy vững vàng không ngờ dù bão tố vùi dập em khi còn quá nhỏ. Khi viết những dòng này, tôi lại nghĩ đến em, yêu thương em quặn lòng, tự hào về em…

Nhưng, như tâm lý thông thường, giờ đây em không bao giờ muốn khơi lại chuyện cũ.

Người “bố nuôi” đốn mạt đó hiện vẫn là một người đàn ông thành đạt mẫu mực của xã hội và đương nhiên, “mẫu mực” của cả gia đình ông ta. Bí mật bẩn thỉu của con người tồi tệ ấy sẽ mãi mãi chìm vào câm lặng. Ông ta tất nhiên không bao giờ tự ra công an để thú tội rằng “Tôi là một kẻ bệnh hoạn đã từng ấu dâm nhiều lần!”.

Người đàn bà “mẹ nuôi”, giả định như cô ấy biết chuyện, tôi tin là cô ấy sẽ lăn đùng ra… ngất, rồi kêu khóc, rằng cô ấy là nạn nhân, là người bị hại! Thực ra, trong mắt tôi, cô ấy thực sự là tác nhân có vai trò tích cực, là đồng lõa cho thói ấu dâm của chồng mình! Một khi cô vợ giao hết mọi công việc “chăm sóc ông xã” từ ăn uống cho tới chuẩn bị quần áo, giầy tất của người đàn ông này cho cô bé tội nghiệp… Bằng lối sống “vương giả” ấy, vô hình chung, hiện nay không ít người vợ đài các, trí thức thị thành đang biến những người giúp việc thành “nàng hầu” cho chồng mình. Bảo sao tội ác không xảy ra mới là chuyện lạ?

Và, người đàn bà là mẹ của anh ta, chắc là rất đắc ý vì đã mưu mẹo thế, sáng ý thế, để xử êm một vụ việc ô uế, để giữ được cái “đạo đức gia phong” giả tạo nhà bà bằng cách đổ tại cho cô bé là “mày mơi con tao, mày bé tý mà đĩ thõa”. Thực sự, tôi nghĩ, bà ấy không nghĩ mình tàn nhẫn, bà ấy chỉ cố vớt vát tình huống tồi tệ do ông con quý tử gây nên.

Câu chuyện thứ tư

Em bán đồ băng đĩa. Một cái tủ nhỏ nhưng đem lại thu nhập đủ sống. Khi con gái 5 tuổi thì em ly dị chồng. Rồi em cũng phải tìm một người đàn ông khác để nương náu, để chia sẻ những lúc yếu lòng. Trong một không gian chật chội, em đồng ý để người đàn ông ấy về ở cùng. “Anh ấy quý con bé lắm. Những lúc em bận cũng xăm xái đi đón nó tan trường, rồi tắm rửa cơm nước cho nó. Đôi khi, em nghĩ thế cũng may rồi chị ạ!“.

Nhiều lúc, nghe em cứ hồn nhiên tâm sự những việc của anh này mà cô nhờ chăm sóc cháu bé, nhất là những chuyến em đi làm ăn xa mấy ngày, như là biểu hiện sự tin cậy “con bé quấn bố dượng phết chị ạ” … khiến tôi muốn mở mồm khuyên em mấy câu, rằng tại sao em lại làm thế, rằng bố dượng không nên tạo sự gần gũi với con gái như thế, vân vân… Nhưng rồi lại sợ bị mắng là “Sao đầu óc chị toàn nghĩ về người khác xấu xa thế, đen tối thế?” rồi lại thấy em có vẻ viên mãn… nên cuối cùng, tôi ngậm miệng không một lời khuyên nào.

Bẵng đi một thời gian, gặp lại em không còn thấy hồn nhiên kể về người đàn ông “bố dượng” của con nữa. Tôi lặng im không hỏi… nhưng cuối cùng, cực chẳng đã, em tự kể hết nỗi lòng: Em đạp thằng ấy ra đường rồi chị ạ! Rồi bằng kiểu khẩu ngữ mà em hay dùng hàng ngày: Đ.M. thằng chó, nó dám sờ con em. Em thì bận tối ngày, có để ý gì đâu. Một đêm, em ngủ rất say, rất mệt, chợt tỉnh giấc lúc 2h sáng, mở mắt ra thấy nó nằm nghiêng ôm quắp lấy em… Em nhìn sang con bé nhà em thì thằng chó ấy nó với tay qua người em rồi đặt cả bàn tay nó vào chỗ đó của con bé… Huhu, Em đang lơ mơ bỗng tỉnh hẳn, em choàng dậy đạp cho thằng chó ấy một phát xuống giường. Nó lồm cồm bò dậy, chưa hiểu chuyện gì thì em chỉ vào mặt nó: Mày mà không biến khỏi nhà tao ngay lập tức, tao sẽ chém chết con mẹ mày luôn!…

Em kể: Sau đó em hỏi thì con bé nói chú vẫn nhiều lần sờ vào những chỗ ấy, bảo cho chú yêu vì con rất đáng yêu. Em uất ức, em khóc… Em nói: “Đuổi con mẹ nó đi cho khuất mắt chứ tố cáo làm gì hả chị, nhục lắm mà ảnh hưởng đến con bé, mang tiếng lắm chị ạ, huhu!”.

Thương người đàn bà bất hạnh nhưng tôi không khỏi trách rằng chính em là người đã tạo môi trường cho việc cháu bé là con của em bị xâm hại thân thể, từ sự thiếu hiểu biết, thiếu tỉnh táo của em.

Tôi cũng tự trách mình rằng vì không muốn rắc rối, muốn yên thân…, tôi đã nhiều lần ngậm miệng không lời khuyên nhủ trước một vài dấu hiệu, nguy cơ những đứa trẻ bị người thân xâm hại thân thể. Vì sao, vì tôi sợ bị đánh giá, bị coi là người luôn có suy nghĩ đen tối về người khác. Khi mà số đông còn đang u mê, chưa nhận thức mạch lạc về việc phải làm thế nào để bảo vệ trẻ khỏi bị xâm hại thân thể, xâm hại tình dục; khi luật pháp chưa quy định cụ thể; khi xã hội chưa giáo dục cộng đồng thấu hiểu căn cội… thì một người tỉnh táo lên tiếng có thể sẽ bị coi là điên và bị coi là người có suy nghĩ bệnh hoạn!

Câu chuyện thứ năm

Em tên Hồng, 16 tuổi em ra Hà Nội làm tiếp viên không hợp đồng, không lương, chỉ trông chờ vào tiền bo của khách hát trong quán karaoke. Dạn dĩ, bầm dập với những kẻ say khướt vào quán. Hát thì ít, gào thét và quờ quạng, sờ soạng em thì nhiều, rồi nôn mửa lên cả người em. Khuôn mặt em vô cảm, chịu đựng điều đó một cách không mấy khó khăn. Khi kể lại cho tôi, em còn cười. Một nụ cười thật khó tả, nó vô minh làm tôi đau xót. “- Em làm mấy năm cho quán karaoke tích lũy được chút vốn rồi em qua làm nghề gội đầu đấy chị!“.

Đó, khi em tâm sự với tôi về đời mình ấy là khi em qua làm nghề gội đầu rồi. Em nói: “Thì người ta kinh doanh cũng phải có lãi chứ. Họ chứa mình, cho chỗ ngủ, cho một bữa ăn trưa là may rồi. Muốn có tiền thì phải chiều khách, phải uống, phải hát, phải để họ sờ nắn và cả đi khách (nhưng là ngoài giờ tiếp khách tại quán), để giữ khách lần sau còn đến…”.

“- Thế lúc đầu từ quê lên Hà Nội làm nghề karaoke, bị người ta sờ mó, quờ quạng thế, em có sợ không?” – tôi hỏi.

Em thản nhiên trả lời: – Không chị! Ở nhà bị sờ nhiều hơn mà còn phải câm lặng!
Ai làm điều đó với em ở ngay trong nhà em?
– Bố em chị ạ!
– Bố dượng à?
– Không, bố đẻ ạ!

Em thản nhiên, còn tôi thì choáng váng. Em lại cười tiếp: Nhà em nghèo nhưng cũng chẳng đến nỗi nghèo nhất xóm; có 4 chị em gái, bố em xơi tất ba chị trên em. Khi chị thứ 3 bỏ nhà lên phố, chị ấy nói với em rằng “Truyền đời báo kiếp cho mày, ngủ thì chốt cửa trong lại, kẻo không thằng khốn đó nó xơi mày đấy! Chúng tao đi hết rồi là nó sẽ tìm đến xơi mày. Mẹ già và nhu nhược lắm, các chị và tao mách bà ấy việc bị bố cưỡng dâm, mẹ khóc bảo nếu chúng mày thương mẹ thì đừng nói cho ai biết, nhục lắm!”. Sau khi chị ba đi, em cảnh giác lắm! Rồi một buổi trưa em thiu thiu ngủ thì nó khật khưỡng mùi rượu lẻn vào chỗ em nằm, em choàng tỉnh đạp cửa… Và đi luôn từ đó”.

Tôi hỏi, ba chị của em giờ làm gì, ở đâu?

Em thản nhiên: – Làm gái chứ làm gì hả chị?! Mà em cũng chẳng biết họ phiêu bạt nơi đâu nữa…

Tôi hỏi: Giờ quan hệ của em với mẹ và bố thế nào?

Em thản nhiên: Bình thường chị ạ. Thỉnh thoảng em cũng gửi về cho ít tiền. Dẫu sao thì đó cũng là bố mẹ mình, bỏ làm sao được chị.

Tôi lặng người khi nghe em kể. Cổ họng đắng ngắt. Không thể khóc mà nước mắt tôi cứ ứa ra. Em thì cười, bảo: Chị dễ xúc động nhỉ?

Chuyện đời thật đau. Đau đến mức biến thành “đá ngây ngô” trong em rồi, chai sạn rồi, u mê, thậm chí là thỏa hiệp và buông trôi theo dòng nước bẩn đục ấy.

Năm năm đã có hơn từ buổi nói chuyện cùng em, giờ em đã lấy chồng và có hai đứa con xinh xắn. Tôi lặng lẽ dõi theo em, dõi theo cuộc đời em và những đứa trẻ, lòng không khỏi trào lên một nỗi nơm nớp lo âu, khó tả. Em nói rằng đã “tha thứ” cho mẹ và người cha bệnh hoạn của em, nhưng còn những đứa con em thì sao? Một khi, cuộc đời buộc em dần đồng lõa, thỏa hiệp, hoàn toàn chấp nhận một dòng đục… em sẽ làm mẹ ra sao? Có bao nhiêu người trẻ bước chân vào làm cha, làm mẹ như em ở xứ này? Và rồi, các em lại tiếp tục than vãn với thân phận nạn nhân sao?

Tôi mong là em sẽ làm mẹ và yêu thương con hết lòng. Nhưng những hiểu biết và kỹ năng làm mẹ, những bài học để bảo vệ yêu thương con đúng cách thì em học được nhiều chưa? Em sẽ học từ đâu, hay chỉ quẩn quanh với những bài học khuất phục, buông trôi của đời mình?

LỜI KẾT:

P/s 1: Xã hội chúng ta chưa có được văn hóa pháp lý cao, cụ thể, chi tiết trong việc bảo vệ trẻ trước nguy cơ bị người lớn xâm hại thân thể và tình dục như ở hai câu chuyện 1 và 2.

Do đó, mọi trách nhiệm và vai trò bảo vệ trẻ dường như đặt nặng nề lên vai những người làm cha mẹ. Hãy nhận thức rõ điều đó để nâng cao hiểu biết và dừng dứt việc chờ đợi các cơ quan thực thi pháp luật lẫn cộng đồng xã hội lên tiếng bảo vệ con mình! E rằng, trong khi chờ đợi thì đứa trẻ đã gặp tai họa, và cha mẹ lại… vô thức đóng vai nạn nhân đau khổ!

P/s 2: Một bộ phận trí thức được du học, được đào tạo bài bản mà vẫn có tư duy lạc hậu, bảo thủ, hẹp hòi trong thái độ bảo vệ quyền không bị xâm hại của trẻ em như người đàn ông Việt ở câu chuyện thứ 2 thì điều này có nghĩa là, sự thiếu mạch lạc, mơ hồ còn hết sức phổ biến trong xã hội này, đó chính là môi trường để những hành vi xâm hại tình dục trẻ ẩn náu trá hình.

P/s 3: Rất ít những đứa trẻ bị cưỡng dâm khi còn bé đã trỗi dậy mạnh mẽ như cô gái tuyệt vời ở câu chuyện thứ 3. Hiện nay, cô ấy là một nhà hoạt động xã hội rất tích cực và lặng lẽ để hỗ trợ những trẻ em gặp hoàn cảnh éo le. Phần đông, những trẻ bị cưỡng bức khi còn nhỏ dễ trở nên đồng lõa, buông theo dòng đục như cô gái ở câu chuyện thứ 5. Do đó, việc để lại tổn thương do bị xâm hại ở trẻ rất nặng nề, tuy rằng không phải là không thể chữa lành. Và, chúng ta, bằng tấm lòng khoan dung và cách tư duy tích cực, không nên coi những đứa trẻ bị xâm hại như là nạn nhân mãi mãi. Đó mới thực sự là thái độ đúng đắn vì tương lai của trẻ.

P/s 4: Những người lớn là đàn ông và đàn bà trong câu chuyện 4 và 5, những con người đó hiện diện ở cả phố thị lẫn nông thôn. Do đó, câu chuyện về thực trạng xâm hại thân thể và tình dục trẻ em hiện nay là căn bệnh phổ biến ở khắp mọi nơi. Nông thôn giờ không còn là miền quê bình yên và đầy đạo lý nữa. Những cuộc đời trẻ thơ bị chiếm đoạt, bị cướp đoạt… xảy ra ở nông thôn nhiều hơn. Nó trở nên “bình thường” hơn, vì nơi đó hiểu biết của các bậc cha mẹ phần lớn còn rất thấp!

FB Chị Hồ Thị Hải Âu